Web dành cho user VIP với ưu điểm không quảng cáo, không giới hạn truyện theo dõi, nhiều server ảnh,...

Khu Trọ Quỷ Ám - Chapter 26

[Cập nhật lúc: 22:07 13/05/2020]
Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới
1
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 1
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 2
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 3
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 4
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 5
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 6
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 7
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 8
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 9
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 10
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 11
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 12
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 13
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 14
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 15
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 16
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 17
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 18
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 19
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 20
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 21
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 22
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 23
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 24
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 25
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 26
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 27
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 28
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 29
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 30
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 31
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 32
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 33
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 34
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 35
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 36
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 37
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 38
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 39
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 40
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 41
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 42
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 43
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 44
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 45
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 46
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 47
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 48
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 49
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 50
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 51
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 52
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 53
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 54
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 55
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 56
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 57
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 58
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 59
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 60
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 61
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 62
Khu Trọ Quỷ Ám chap 26 - Trang 63
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
Author Trả lời
Say Something Ẩn danh 2 ngày trước Báo vi phạm
Tôi đang cảm thấy mình lạc lối quá. Làm ơn ai đó chỉ đường giúp tôi với, tôi không biết mình phải làm gì lúc này nữa...




23 tuổi, không định hướng, không sở thích, không một đam mê.




Là con trai một và con cả của một gia đình gọi là có điều kiện,dưới tôi là hai em gái, chỗ tôi ở quê nên việc trọng nam khinh nữ vẫn còn diễn ra, mọi người nói tôi sướng từ trong trứng.




Những năm tiểu học tôi luôn được thầy cô và mọi người đánh giá là một đứa trẻ thông minh sáng sủa, tiểu học và trung học năm nào tôi cũng đạt giấy khen học sinh giỏi, luôn có mặt trong danh sách hs khá giỏi của lớp. Lúc đó tôi là sự tự hào và kỳ vọng của gia đình




Tôi ít nói , hay ngại ngùng từ nhỏ nên những việc có thể làm một mình như chơi games, đọc chuyện tôi cảm thấy rất say đắm , từ cái thời mà cái game bắn vịt được tích hợp ở đầu qhisheng, game đĩa cắm 4 nút chỉ mình tôi có ở làng, rồi đến khi có pc cái thời mà màn hình còn có tấm lọc ở trước, rồi ỉa boom rockman, , map thủ 4 cổng, xây pt, dday 1.0. Lúc đó dù mê game nhưng tôi vẫn rất nghe lời bố mẹ và giữ được thành tích học tập của mình Đến năm học giữa lớp 7 gần lên lớp 8 là lúc bắt đầu thời đại internet, game online, mạng bùng nổ. Lúc đó tôi đang học trường chuyên, tôi vẫn nhớ như in ngày mà thằng bạn rủ tôi trốn học đi chơi game, đó là lần đầu tôi trốn học, lúc ấy audition mới ra thằng bạn cho tôi chơi thử và chọn bài vũ điệu hoang dã - hồ quỳnh hương. Đúng là định mệnh tôi thấy nó hay và hấp dẫn một cách lạ thường, rồi tôi bắt đầu biết tự chốn học hoặc rủ rê bạn bè, tôi bắt đầu biết nói dối bố mẹ, xin khống tiền học hoặc móc trộm của bố mẹ tôi để có tiền chơi game và nạp thẻ, tôi nạp Audition cũng khá nhiều, lúc đó nhà tôi bán điện thoại, giờ nghỉ trưa bố mẹ tôi đi ngủ tôi ngồi trông cửa hàng chơi Diablo II trên con máy tính ram 256 để bắn nhạc cho khách, có khách mua thẻ hay bắn nhạc tôi đều giấu đi mà không ai có thể biết, tôi mê game đến nỗi nhiều hôm không có tiền hoặc không xin, móc được tôi nhịn cả tiền ăn sáng lẫn ăn trưa để lấy tiền chơi game. Dần dần tôi chốn học nhiều hơn, trong khi gia đình tôi không hề hay biết, họp phu huynh năm nào tôi cũng giấu bố mẹ để họ không đi họp, cô giáo không thể gặp mặt hoặc có sdt để nói chuyện về vấn đề học hành của tôi. Tôi chìm đắm vào thế giới game, pc, bỏ bê việc học hành, từ một học sinh trường chuyên đến năm lớp 9 tôi đã thành một thằng không có tý kiến thức, tôi bị mất gốc, học sinh trường chuyên nhưng tôi còn không làm nổi một bài toán trong sách đại trà chứ đừng nói sách nâng cao. Vì học trường chuyên nên năm nào tôi cũng vẫn nhận giấy khen bt trong khi đầu tôi không có một chữ , bố mẹ thì vẫn nghĩ tôi học hành ổn định.




Vì được + sẵn hơn 20 điểm nên dù học ngu tôi vẫn đủ điểm vào trường cấp 3 mà tôi mong muốn, cấp 3 tôi vẫn mê game và mê pc như vậy, dù ko còn trộm tiền hay nạp thẻ vô tội vạ như trước. Cấp 3 là năm để kết bạn và học hỏi thêm nhiều thứ nhưng tôi vẫn chỉ biết chìm đắm vào game. Học sinh trường chuyên nhưng tôi bị lưu ban năm lớp 11 vì tội chốn học quá số buổi quy định, đến lúc khai giảng năm học mới bắt đầu gia đình tôi mới biết chuyện đó và chuyện trốn học của tôi,họ đi xin xỏ chạy chọt nhưng kết quả vẫn vậy. Vì làng tôi là làng nghề, thanh niên ở đây đa số chỉ học hết lớp 9 hoặc cấp 3 là về nhà phụ bố mẹ nên chả ai quan trọng chuyện học hành, tôi cũng nghĩ như vậy và sau đó vẫn là chuỗi ngày dài chốn học đi chơi game, lớp 12 tôi nghỉ 120 buổi nhưng cuối cùng tôi cũng ra trường và có trong tay tấm bằng cấp 3.
  • Author
    Say Something Ẩn danh 2 ngày trước Báo vi phạm
    Tôi cũng đăng ký thi đại học nhưng cũng để cho vui vì chính tôi biết tôi không thể đỗ được, và tôi cũng ko biết tôi thích học trường gì, nghành gì. Hết cấp 3 tôi về nhà phụ bố mẹ, nói là phụ nhưng thực chất tôi cũng chả phải làm gì, việc có người giúp việc và thợ làm hết, + với tôi gầy suy dinh dưỡng từ nhỏ nên bố mẹ cũng ko muốn tôi làm việc nặng nhọc. Dù gầy nhưng lúc đó tôi nhìn vẫn rất đẹp trai và trắng trẻo, ai cũng bảo kiểu công tử bột. Lúc đó tôi đã dần dần bỏ được game, ko còn thích chơi như trước.




    Năm 19 tuổi tôi biết đến chất kích thích, mới đầu cũng chỉ là thử cho biết nhưng rồi tôi thích nó Cuộc đời tôi trượt dài từ lúc ấy, vì lạm dụng chất kích thích cộng với việc không phải lao động + thể dục thể thao gì nên tôi bị trầm cảm nhưng tôi không hề hay biết.




    Tôi nói không thích làm cùng gia đình và nghề của nhà nên bố tôi có chở tôi ra một lớp dạy nghề sửa máy tính để đi học, vì chỉ có ngồi pc là tôi cảm thấy an toàn và vui vẻ. Nhưng không hiểu lúc đó, tôi sợ cái gì, sợ tôi không học được, sợ mất tiền của bố mẹ, sợ cuộc sống cùng những người lạ, tôi sợ... và tôi ko đi học nữa,tôi lại làm bố mẹ thất vọng.




    Buồn càng thêm buồn, tôi lại chìm đắm vào chất kích thích, thức đêm ngủ ngày, phê quên ngày tháng, ko hoạt động hay làm ăn gì cả. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, bố mẹ tôi bắt quả tang tôi đang chơi chất kích thích ngay trong phòng mình, mẹ tôi khóc lên khóc xuống, bố tôi la mắng,gia đình thất vọng về tôi. Bố tôi xin cho tôi đi Trung Cấp y dược, nhưng ngay buổi đi học đầu tiên tôi đã về suy nghĩ rất nhiều, ko chịu được áp lực chỉ đơn giản vì cô giáo nói mai kiểm tra miệng ai ko trả lời được sẽ bị ra ngoài. Tôi lại sợ, tôi sợ khi cô giáo gọi tôi lên bảng, sợ khi ko trả lời được, sợ tất cả cặp mắt xa lạ chú ý đến tôi khi tôi đứng trên đó, thế là tôi lại quyết định nghỉ dù mới học được 1 tuần. Bố mẹ lại buồn và thất vọng về tôi.




    Tôi lại chìm đắm trong các cơn phê, và nỗi buồn ngày càng buồn hơn, bệnh trầm cảm của tôi ngày càng nặng. Tôi mất hứng thú với cuộc sống, mặc cảm với vẻ ngoài gầy gò của mình, nó ám ảnh tôi. Kể cả gặp bạn bè hay người quen tôi đều ko muốn vì trong đầu tôi chỉ một suy nghĩ " họ đang chê mày gầy đấy" Tôi nhốt mình trong phòng, ko giao tiếp hay gặp gỡ ai, tôi bỏ lỡ nhiều đám cưới của bạn, các cuộc vui chơi cũng chỉ vì mặc cảm của mình, sầu càng sâu tôi đánh mất mình lúc nào không hay.
  • Author
    Say Something Ẩn danh 2 ngày trước Báo vi phạm
    Có khoảng một thời gian khá dài cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh căn phòng cùng ý nghĩ muốn chết, tôi nghĩ ko ai hiểu tôi cả trong khi chính bản thân tôi cũng ko hiểu nổi tôi, tôi muốn thay đổi nhưng lại sợ thất bại, tôi muốn một cuộc sống hp nhưng lại ko làm gì để có được nó? Bố mẹ tôi buồn rất nhiều, nói cứ nhìn tôi chết dần chết mòn như thế.




    Trầm cảm làm tôi mất hứng thú với mọi thứ, trước kia tôi có sở thích xem manga, anime những lúc rảnh giờ tôi nằm ở giường suy nghĩ vẩn vơ, trước kia dù mê game nhưng tôi vẫn luôn để ý quần áo, tóc tai, lúc nào cũng được khen ăn mặc diện, giờ họ nói tôi xề xoà, trước kia họ luôn khen tôi đẹp trai ,trắng trẻo, mặt búng ra sữa giờ họ bảo tôi nhìn đen sẹm, hom hem và già hơn. Trước kia họ nói giống công tử bột giờ họ nói tôi giống nghiện. Trước kia tôi luôn có tham vọng và ước mơ, giờ tôi chỉ muốn sống qua ngày. Trước kia tôi được bạn bè quý mến thì giờ tôi đã mất nhiều mối quan hệ cũng chỉ vì lối sống và tính cách của mình, họ nói tôi tiêu cực, nhìn đời một màu đen, họ nói tôi sợ nhưng cái vô lý. Tôi tiếc nuối quá khứ, sợ tương lai




    Lâu lắm cũng chả dám tán tỉnh hay yêu ai cũng vì mặc cảm ngoại hình và tôi lại sợ sẽ buồn, sẽ luỵ vì tình yêu. Tôi ko dám làm gì, ko dám nghĩ mở ra cái gì vì sợ thất bại. Tôi luôn cảm thấy mình đánh mất một cái gì đó mà không biết đó là cái gì?? Vừa type vừa nghĩ về quá khứ mà nước mắt tôi cứ rơi, nghĩ mà lại buồn... Lối đi nào cho bản thân tôi??
  • Author
    speechless Ẩn danh 2 ngày trước Báo vi phạm
    Say Something- mới 23 thôi mà, tui đã 28 rồi, vẫn chưa biết làm gì với đời m, nên biết là còn nhiều người cùng cảnh ngộ với bạn lắm , ai cũng phải vật lộn cả thôi :(
  • Author
    Rtfyuhh Ẩn danh 21 giờ trước Báo vi phạm
    Bạn ơi cái gì cũng sợ thì nói phũ 1 câu là ở lồng kính đi chứ đừng ra ngoài làm gì nữa. Đàn ô con trai phải dũng cảm lên chứ. Bây giờ cái gì chưa biết làm r thì sẽ biết. Mk k biết lm thì người khác chỉ bảo, mk thấy có nhiều người còn cảm thấy thích được hướng dẫn cho người khác í
Author Trả lời
Lê Bảo Ken Ẩn danh 3 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Mẹ Đang hay emo
Author Trả lời
mịn ♉️ Thành viên 4 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
emo 


ủa mà lúc đầu mình đọc tưởng mấy con ma main thấy ban đầu là phản diện chính cơ
Author Trả lời
capp Ẩn danh 4 ngày trước Chapter 19 Báo vi phạm
ngon emo
Author Trả lời
Rate Ẩn danh 5 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
=)))))))) hay vl nhưng rate thấp =))))))))) dcm sao chán thế
Author Trả lời
L Ẩn danh 7 ngày trước Chapter 26 Báo vi phạm
Xin tên webtoon
Author Trả lời
Spoiler Ẩn danh 9 ngày trước Báo vi phạm
T main nhìn đc ma ông cảnh sát ngửi đc mùi ,thằng giết bà ông cảnh sát( bạn T sát thủ) nhìn đc cảm xúc
  • Author
    huj Ẩn danh 8 ngày trước Báo vi phạm
    Thg giết bà ô cảnh sát là thg nàob
  • Author
    ttt Ẩn danh 7 ngày trước Báo vi phạm
    có link bản raw ko hay tên tiếng anh của bộ này cũng đc?
Author Trả lời
Jay Ẩn danh 9 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Vẫn chưa rõ mấy con mắt thằng main nhìn thấy là như nào
Author Trả lời
Hyakuya Mika Thành viên 9 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Hay ghêemo
Author Trả lời
S Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Mắt trông như kẻ giết người này =)))) Nhìn ma nhiều quá đ phân biệt đc nữa r =)))
Author Trả lời
Kin Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 25 Báo vi phạm
Bảo sao main không sợ ma.
Author Trả lời
Nhincailon Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Tẹt vời:3
Author Trả lời
H14 Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Cai truyen nay ko giong phim ma dau hay cucemo
Author Trả lời
Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
oa ra truyện tiếp đi hay mà mà tui nghĩ là có nhiều người sợ ma nên ko coi á
Author Trả lời
Dương Ngọc lắm Ẩn danh 10 ngày trước Chapter 28 Báo vi phạm
Yêu tác giả